Trà Và Đạo

Đạo uống trà đôi khi chỉ là thuần túy là thưởng thức trà, cảm nhận một vị ngọt chát bên trong khoang miệng. Đôi khi, cảm nhận đó là cả một biển trời kiến thức, là sự mênh mông của biển cả bao la. Nhưng, cũng có thể là sự độc tấu của một nhạc cụ trong dàn đồng ca, tuy đơn độc nhưng lại vô cùng thánh thót du dương; Cũng có thể là cả một đồi xanh biêng biếc đầy hoa cỏ, một trải dài ngút ngàn của những thảo nguyên mênh mông; Mà có khi lại là một chú chim nhỏ hót líu lo trên cành, ngân vang từng đoạn nhạc linh thiêng của rừng già.

Nhưng! Những câu chuyện bất tận phía sau sự thưởng thức và nhìn nhận lại đưa nó đi ra ngoài sự cảm thụ của cá nhân, khiến nó không còn là sự cảm thụ của riêng ai nữa. Đôi khi những công thức hay lời nhìn nhận của một nhóm cá thể đã dìu dắt tất cả theo một con đường độc đạo, một con đường duy nhất để cảm nhận vị của một loại trà, khiến cho cái tiêu diêu của mỗi con người bị đánh tan từ cái ý nghĩ đầu tiên. Không, chắc có lẽ không nên xem việc uống trà đạo là cái thú của thánh nhân, không nên gượng ép cho nó một ý nghĩ của một nhóm người nào đó, mà chúng ta phải cảm nhận bằng cả trái tim của mỗi con người, mỗi cá thể, vì chỉ có như vậy ta mới hiểu được đạo phía bên trong trà là một sự bao la rộng lớn, là một sự sáng tạo vô bờ bến của trí tuệ. Đạo cũng theo đó mà hòa nhập vào từng câu chuyện, cũng từ đó mà sự trong sáng của tâm trí mới dần được hình thành trong từng con người và cũng từ đó mới sinh ra những thánh nhân, sinh ra những trí tuệ siêu việt hơn người. Cho nên người xưa mới ghép chặt Trà và Đạo lại với nhau, mới sinh ra một nghệ thuật Trà Đạo của ngày hôm nay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Call Now Button